chuyển nhà thành hưng Tôi thức trắng

Thảo luận trong 'Dịch vụ - Bảo vệ' bắt đầu bởi nguyenthihanoi5, 11/2/19.

  1. nguyenthihanoi5

    nguyenthihanoi5 Active Member

    Tham gia ngày:
    20/1/19
    Bài viết:
    1,472
    Đã được thích:
    0
    Điểm thành tích:
    36
    Giới tính:
    Nữ
    chuyển nhà thành hưng Tôi thức trắng đêm hôm qua, không biết tâm sự cùng ai sau khi bạn trai dẫn về nhà thăm ba mẹ. Trước tiên xin nói qua về mối tình cũ, tôi quen người ấy khi là một cô gái thành phố xinh xắn, con nhà trung lưu, trong khi anh là thành viên điển trai trong đội bóng rổ của trường. Khi anh đi làm thêm trang trải chuyện học hành thì tôi đi học các khóa ngoài giờ để củng cố kiến thức. Tình yêu sinh viên trong sáng và thật đẹp, không chút so đo và suy tính, chỉ là những món quà thật nhỏ nhưng ý nghĩa, những buổi đi dạo cũng đủ cho chúng tôi vẽ ra một tương lai cho cả hai.

    Quen nhau gần 2 năm, một lần anh dẫn tôi về thăm quê, tôi ái ngại trước hoàn cảnh nhà anh, ba anh mất sớm, mẹ anh nuôi 3 con ăn học bằng mảnh vườn trồng rau và hàng tạp hóa nhỏ. Anh là con trưởng, tự túc học hành, rồi phải lo cho em trai kế vào đại học. Biến cố xảy ra vào năm học cuối, mẹ anh bị bệnh phải nhập viện nhiều đợt ở thành phố, ban đầu tôi cũng vào thăm nhưng thời gian nằm viện trùng với thời gian phải hoàn tất luận văn ra trường nên không được nhiều lắm. Hai anh em trai thay phiên chăm sóc mẹ và anh cũng quyết định bán đất ở quê để trang trải viện phí. Tới giờ tôi vẫn còn thấy bứt rứt vì chúng tôi chia tay trong giai đoạn này, có thể cả hai đều thấy áp lực nên cư xử nóng nảy, tôi thấy tương lại mờ mịt với anh, cũng có thể vì những lời nói của mẹ tôi khi anh đến nhà. Nói chung tôi hoàn toàn thấy có lỗi vì chia tay anh khi đó.

    Sau khi chia tay, anh chủ động cắt đứt liên lạc dù tôi cố gắng thăm hỏi tình hình mẹ anh. Ra trường, tôi dễ dàng có công việc tốt qua các mối quan hệ của gia đình. Tôi làm được hai năm và thêm hai năm ra nước ngoài học cao hơn. Trong thời gian du học, tôi quen bạn trai hiện tại, gia đình anh khá giả nhưng tôi không bận tâm vì gia đình tôi cũng có điều kiện. Nhà anh đông anh chị em, anh cũng lần lượt kể sơ các thành viên trong nhà. Gia đình anh kinh doanh bất động sản thành công nhưng anh em có thể tự chọn con đường của mình, riêng anh có lẽ sau khi đi du học sẽ về phụ ba mẹ. Ba mẹ hai bên cũng tán đồng mối quan hệ của chúng tôi, năm nay cả hai đều hoàn tất chương trình học và mùng 2 Tết vừa rồi anh dẫn tôi về thăm gia đình.

    Năm nay cả nhà anh rất vui vì anh ba có hai nhóc tì dễ thương, tôi cũng muốn thăm anh chị và chuẩn bị quà mừng cho hai em bé. Em gái anh cũng dẫn bạn trai về giới thiệu. Tôi chuẩn bị ăn mặc đẹp, gọn gàng khi ra mắt ba mẹ anh. Tôi đến thì mọi người đã có mặt đông đủ, tôi lần lượt chào hỏi và ba mẹ anh giới thiệu từng thành viên. Tôi chết lặng khi gặp bạn trai cũ tại đây, khi anh đi cùng em gái của bạn trai tôi ra chào hỏi. Nhìn ánh mắt ngỡ ngàng của chúng tôi, hai gia đình cũng đoán biết chúng tôi biết nhau. Chúng tôi đều trả lời là học chung đại học nên mọi người càng thích thú vì có những cơ duyên thú vị.

    Tôi xởi lởi với em gái anh, nói hai người đẹp đôi. Em gái anh cười lớn, nói không phải là bạn trai mà là anh ba trong nhà. Tôi không hiểu gì cả, chưa kịp hoàn hồn em gái anh nói nhỏ với tôi: "Nhà này có hai người anh ba". Tôi như người thẫn thờ, mất hồn, mẹ anh thấy tôi như vậy kéo sang nói là gia đình chấp nhận mối quan hệ của anh ba và bạn trai của anh. Anh ba là bác sĩ tại bệnh viện mà mẹ của bạn trai cũ tôi điều trị, giờ coi người cũ của tôi như thành viên trong gia đình. Bà còn nói vui, vì ngày xưa bạn trai của anh ba bị bạn gái bỏ rơi nên giờ bà mới có thêm một người con trai ngoan ngoãn, giỏi giang, giờ phụ gia đình kinh doanh dự án.

    Nhìn anh ba và bạn trai cũ của tôi ôm hai em bé trai kháu khỉnh mà tôi như người mất hồn, bao nhiêu chuyện kịch tính xảy ra khi tôi qua nhà bạn trai. Thời gian như kéo dài vô tận mặc dù tôi ở đó chỉ hơn 2 tiếng. Về đến nhà tôi như người mộng du, bao nhiêu xâu chuỗi, suy đoán, cả đêm chẳng thể ngủ. Tôi đang yêu bạn trai hiện tại và làm sao đối mặt với sự việc này đây? Có phải tôi là người có lỗi và không xứng đáng?
     
  2. nguyenthihanoi5

    nguyenthihanoi5 Active Member

    Tham gia ngày:
    20/1/19
    Bài viết:
    1,472
    Đã được thích:
    0
    Điểm thành tích:
    36
    Giới tính:
    Nữ
    chuyển nhà thành hưng hà nội Tôi 31 tuổi, có hai con, đang làm nghề trang điểm cô dâu. Năm tôi học cuối cấp trung học cơ sở, do gia đình khó khăn nên định bỏ học. Khi đó thầy giáo chủ nhiệm (rất đẹp trai) đã đến động viên và hỗ trợ kinh phí học tập cho tôi học hết trung học phổ thông. Tôi đã mang ơn và thực sự yêu thầy. Bất hạnh thay, khi tôi tốt nghiệp cấp 3 thì thầy bị tai nạn và mất. Tôi đã khóc suốt mấy tháng, bị trầm cảm. Năm 19 tuổi, gia đình bắt tôi lấy chồng, tôi lúc đó rất chán nên kệ, để bố mẹ sắp đặt.

    Tôi cưới được hơn 10 năm nhưng không yêu chồng, lúc nào cũng nghĩ về thầy giáo. Tôi không hạnh phúc bên chồng. Năm tôi 28 tuổi, một lần đi trang điểm cho các em học sinh thi văn nghệ trên huyện, tôi đã gặp một thầy giáo rất giống thầy cũ. Tôi đã đến làm quen và được biết thầy chưa có vợ. Tôi kể hết hoàn cảnh của mình cho thầy. Thầy nghe chăm chú và thông cảm, nói rất thương hoàn cảnh của tôi. Nói chuyện với thầy, tôi như được sống lại tình cảm với thầy giáo cũ, từ đó lúc nào tôi cũng nhớ thầy.

    Một lần tôi đã nói yêu thầy. Thầy bảo tôi có chồng và hai con rồi nên hãy quan tâm gia đình, không được có ý nghĩ đó. Tôi nói với thầy rất nhiều, muốn được ôm hôn thầy dù chỉ một lần. Thầy đã đồng ý ôm hôn tôi. Từ khi đó, tôi lại càng nhớ thầy. Thầy ôm và hôn tôi rất giống thầy giáo cũ của tôi. Nhiều lần tôi rủ đi chơi nhưng thầy không đi. Một lần tôi nói do không thuê được xe đi trang điểm cô dâu, nhờ thầy lái xe đưa tôi đi, thầy đã đồng ý. Đến buổi trưa hôm đó, tôi bảo hơi mệt muốn vào nhà nghỉ, thầy cũng đồng ý đưa tôi vào. Vào đó tôi nói thật là muốn được làm vợ thầy. Thầy ôm tôi, vuốt tóc tôi và bảo không thể lấy tôi được vì tôi đang có chồng với hai con. Sau đó thầy đưa tôi về.

    3 năm rồi, càng ngày tôi càng yêu thầy, lúc nào cũng chỉ nghĩ đến thầy. Tôi không biết làm sao, có nên ly hôn chồng để yêu và cưới thầy? Trong thâm tâm tôi thấy hình như thầy cũng yêu tôi, nhưng do tôi có chồng nên thầy giữ khoảng cách. Mong các bạn cho tôi lời khuyên..
     

Chia sẻ trang này