chuyển nhà thành hưng hà nội Tôi lập gia

Thảo luận trong 'Dịch vụ - Bảo vệ' bắt đầu bởi chuyennhathanh, 11/1/19 lúc 12:58.

  1. chuyennhathanh

    chuyennhathanh Member

    Tham gia ngày:
    30/11/18
    Bài viết:
    934
    Đã được thích:
    0
    Điểm thành tích:
    16
    Giới tính:
    Nam
    chuyển nhà thành hưng hà nội Tôi lập gia đình đến nay đã 4 năm sau khi quen biết và tìm hiểu 2 năm. Anh lớn hơn tôi 6 tuổi, khi đó tôi vừa chia tay người yêu cùng tuổi, thấy anh chín chắn, hiền lành, có thể làm điểm tựa cho bản thân. Lập gia đình xong tôi bỏ lại công việc đang thăng tiến, gia đình và bạn bè để sang nước ngoài định cư cùng anh, làm lại từ đầu. Mọi việc không quá khó khăn vì tôi là người cởi mở, hướng ngoại, ngoại ngữ cũng tốt. Trong 2 năm đầu tiên, do tôi còn trẻ nên không lo lắng, vun vén gì. Cưới về chúng tôi ở chung với ba mẹ vì nhà khá rộng, chỉ có ba mẹ anh và hai đứa, ăn uống ở ngoài do nhà không có thói quen nấu ăn, điện nước này kia ba mẹ lo.

    Rồi công ty chúng tôi làm giải thể, tôi tìm công việc văn phòng mới, còn chồng theo tiếng gọi từ niềm đam mê, làm riêng. Từ đó, tôi để ý hơn về tiền bạc, thấy chồng không để dư đồng nào. Vợ chồng có một tài khoản tiết kiệm chung thì anh chỉ bỏ đúng số tiền mình giao ước, còn tài khoản của anh không dư gì nhiều. 4 năm tôi đi làm ở đây, tài khoản riêng của tôi dư gấp 5 lần tài khoản của chồng, trong khi tôi mua sắm áo quần mỹ phẩm, quà cáp liên tục. Ngoài ra, do tính chất công việc nên anh phải đi từ sáng tới tối mịt, cả tuần có khi tôi chỉ gặp chồng đôi lần.

    Trước tôi hết giờ làm sẽ đi tập gym tới muộn hoặc đi chơi với bạn nên cũng không vấn đề. Nay tôi không tập nữa, cả tuần chỉ thui thủi một mình, rất mệt mỏi. Tôi nhiều lần bực và khóc trước mặt anh, anh không biết phải làm gì. Anh rất thụ động và chỉ khi nào tôi vui thì anh vui chung, còn tôi buồn anh sẽ chẳng biết giải quyết sao, lảng đi chỗ khác chờ lúc nào tôi vui thì anh vui lại. Tối qua cãi nhau, tôi giận không nói chuyện, sáng ra anh lại nhắn tin như bình thường, không có chuyện gì xảy ra, không xin lỗi. Nếu tôi còn bực thì tôi im lặng 2-3 ngày, sau khi hết chịu nổi sẽ chủ động nhắn tin với anh.

    Cuộc sống hiện tại của tôi rất bức bách và ngột ngạt. Tôi đề nghị chồng đổi công việc vì với kinh nghiệm và bằng cấp hiện có, lại là người dân ở đây thì rất dễ để tìm việc văn phòng lương ổn định, lại có thời gian với vợ con (tôi cũng mong năm sau có bé). Trong khi anh chỉ muốn đi theo đam mê, tiền kiếm được bao nhiêu cũng không sao. Anh không muốn mua xe vì ở đây phương tiện công cộng rất thuận tiện, nhà thì đã có nhà của ba mẹ. Mẹ chồng tôi chiều anh hết mực, như đứa trẻ con. Anh không ngoại tình nhưng với cách cư xử và lối sống của chồng như hiện nay, càng ngày tôi càng cô đơn, mệt mỏi.

    Trước tôi lấy chồng không cần nhà lầu xe hơi gì, nay chỉ mong một gia đình nhỏ ấm cúng, một người chồng làm trụ cột. Bạn bè nói tôi cứ sinh một đứa con, chồng khắc lo, nhưng tôi thấy không an tâm được, rồi tới lúc bơ vơ lại khổ cho con nhỏ. Càng ngày tôi càng thấy mong muốn của mình xa thực tế, trầm cảm, không muốn nói chuyện với chồng, không sinh hoạt chung. Thà người chồng bôn ba làm kinh tế, không có thời gian cho vợ con thì tôi còn hiểu nổi. Đằng này, chồng tôi thu nhập thấp, thời gian dành cho vợ cũng không có. Tiền trong tài khoản của anh thì mình phải hỏi mãi mới thêm được một ít, không thì cũng không có đồng dư nào. Tôi bị kẹt trong vòng luẩn quẩn này. Mọi người có thể cho tôi thêm lời khuyên không?
     
  2. vantaithanhhung

    vantaithanhhung Member

    Tham gia ngày:
    30/11/18
    Bài viết:
    579
    Đã được thích:
    0
    Điểm thành tích:
    16
    Giới tính:
    Nữ
    chuyển nhà thành hưng hà nội Tôi 39 tuổi, có 2 con trai. Tôi yêu và làm tất cả vì gia đình của mình. Nấu ăn ngon nên tôi là đầu bếp chính trong nhà. Cả tuần bận rộn, bôn ba với tình yêu công việc, cuối tuần tôi dành thời gian cho gia đình. Tôi từng có cuộc sống không tròn trịa. Trước 15 tuổi, tôi sống trong nhung lụa. Sau đó tôi biết thế nào là vỡ nợ, phá sản. Từ một công tử, tôi trở thành cu li, làm mọi việc để có tiền phụ mẹ nuôi em. Tốt nghiệp cấp 3, tôi lập tức đi làm phụ hồ. Thứ duy nhất tôi có lúc ấy là sức khoẻ của cậu thanh niên. Mình tôi bôn ba khắp thành phố kiếm tiền, công trình nào cũng cố gắng hết sức để chủ thầu trả tiền cao nhất. Tôi dành tiền đưa mẹ nuôi em và giữ lại một chút để luyện thi đại học. Trong lớp luyện thi ngày ấy, tôi là người khác biệt với bộ quần áo công nhân và tôi đậu đại học.

    Ngoài giờ học, tôi xuất hiện trên các công trình gần trường. Tốt nghiệp xong, tôi vẫn vậy, bởi thời đó sư phạm xin việc rất khó. Tôi tiếp tục với công trình và dạy kèm. May mắn đến với tôi khi được tuyển dụng vào một tập đoàn giáo dục đa quốc gia. Tôi thăng tiến không ngừng, từ một nhân viên, sau 18 tháng tôi trở thành phó giám đốc phụ trách marketing. Sau 2 năm ra trường, khi 25 tuổi, tôi nhảy việc và nhận ngay chức giám đốc chi nhánh. Tôi làm ở đó 5 năm, phụ trách 13 tỉnh, sau đó mở công ty riêng để theo đuổi niềm đam mê vô bờ bến của mình. Tôi làm mà quên tất cả, luôn có khát vọng và mục tiêu để làm hàng ngày.

    Tuy nhiên, tôi có một thói xấu, đó là không thể kiểm soát được nhu cầu ********. Tôi và vợ vẫn bình thường nhưng nhu cầu của tôi cao và không phải ai cũng hiểu. Vợ tôi bận công việc ở cửa hàng và chăm con. Tôi cũng tạo điều kiện tốt nhất để vợ có cuộc sống thoải mái và có thể làm thay những việc nhà mà vợ không làm được. Thực sự vợ tôi đẹp, là người yêu thứ 2 sau mối tình đầu. Tôi không có gì phàn nàn về vợ ngoại trừ "lười". Tôi yêu vợ vì cô ấy dám hy sinh, chống lại gia đình để chấp nhận lấy tôi khi tôi còn tay trắng. Nếu vợ không chọn tôi, có thể đã có cuộc sống giàu sang hơn vì được nhiều công tử theo đuổi. Tôi thầm cảm ơn tất cả.

    Tôi luôn có nhu cầu cao, vì vậy phải tìm cách giải phóng. Tôi không tự xử được, cũng chẳng thể "bóc bánh trả tiền" vì không làm được việc đó với người không quen biết. Vậy là tôi đi tìm và tán tỉnh các cô gái. Trước khi quen nhau, họ đều biết tôi có vợ con. Về việc này tôi chưa bao giờ giấu hoặc nói khác đi. Vợ tôi phát hiện ra một hai lần, không làm to chuyện nhưng khiến cuộc sống gia đình ngột ngạt. Thực sự tôi cũng chỉ giải quyết nhu cầu thôi. Nhu cầu lắng xuống khi tôi lao đầu vào công việc, nhưng không thể bận mãi. Tôi không bao giờ gây ảnh hưởng đến gia đình và chưa từng nói yêu thương với ai khác. Ngoại tình như một thỏi nam châm, cuốn hút và hấp dẫn. Tôi đã thử sống lắng xuống một thời gian nhưng đó không phải là con người tôi. Mong được nghe những điều thẳng thắng nhất từ chuyên gia và độc giả để tôi có hướng tốt nhất.
     

Chia sẻ trang này